Hàn Lao Sơn hỏi: “Vậy điện hạ định đánh một trận nữa với gã trẻ tuổi tự cho mình là phong lưu kia sao?”
Từ Yển Binh lắc đầu, chậm rãi nói: “Nhất phẩm tứ cảnh, hiện tại chỉ có Kim Cang cảnh là thích hợp để tôi luyện thể phách, lên cao hơn nữa rất có thể sẽ lợi bất cập hại. Gã trẻ tuổi kia đã là chỉ huyền cảnh giới, Lao Sơn, ngươi cũng là chỉ huyền, hẳn là biết rõ chỉ huyền cảnh giới của võ phu và ‘vừa nhập nhất phẩm đã là chỉ huyền’ của đạo môn chân nhân hoàn toàn khác nhau. Xét về sự sắc bén khi giết người, cùng một cảnh giới cũng giống như kinh quan và quan lớn địa phương cùng phẩm trật, thực quyền trong tay người sau hơn xa người trước. Một vị quan tứ phẩm ở một nha môn hữu danh vô thực trong kinh thành, sao có thể so được với một quận thú địa phương nắm trong tay quyền sinh sát. Trong bốn cảnh giới, chỉ huyền không cao không thấp, nhưng lại có nhiều bí thuật nhất, muôn hình vạn trạng, trừ phi là lục địa thần tiên và Thiên Tượng cảnh giới, nếu không khi đối đầu với một cao thủ chỉ huyền lạ mặt bỗng dưng xuất hiện, không ai dám nói chắc chắn nắm phần thắng. Hôm nay dù cho điện hạ muốn tự mình thử sâu cạn của kẻ đó, ta, Từ Yển Binh, cũng sẽ nhúng tay. Từ Phượng Niên trên giang hồ có thể mạo hiểm, nhưng thế tử điện hạ của Bắc Lương thì tuyệt đối không thể.”
Hàn Lao Sơn cười nói: “Cũng tốt, nếu không gã kia thật sự bị điện hạ giết trong một hơi thì làm gì còn chuyện của mấy vị hiệu úy này nữa. Chẳng lẽ lại để các đại nhân này chạy tới đây hít gió tây bắc sao.”




